Monday, May 7, 2012

TÂM SỰ HÀN NI (hài)(Nam Hàn South Korea)

Thế giới ngày nay tương đối yên
Ai đang thất nghiệp chắc cần tiền
Kẻ lắm ngân nhiều thường vui vẻ
Bao cuộc tình đầu hẳn khó quên.


((con đào của anh nó cứ ghen với mối tình đầu anh hoài ..nó bảo sao hồi đó anh không khoái nó trước ...ha..ha....Trời ! Ngỏ vắng mênh mông biết em tịnh tâm nơi nào mà gặp hả em ? ha...ha...))


Nay viết gì đây hỡi thế nhân
Quanh năm lận đận cái mình cần
Quên hẳn đời người thường ngắn ngủi
Trướng sanh nào phải kiếp nhân ta .
Trăm năm thường gọi kiếp người ta
SÁU MƯƠI NĂM chẵn GỌI ÔNG GIÀ (HA..HA..)
BÀ LÃO DÀNH CHO QUYỀN NỮ GIỚI
Phần quà đoạn cuối kiếp đời ta .
Tuổi trẻ xinh xinh lấy làm chi ?
Già kìa mới thật sự ly kỳ (hi..hi..)
BỞI ẤY LÀ HOA VĂN ĐỒ CỔ
TÌNH TRƯỜNG TRẢI NGHIỆM ẮT PHỒN VINH
Dễ kiếm ai mê kiếp thế sinh
Khó kia mới tạo sự ham tình
Anh định đi Tây tìm chân lý (Tây = Tây Phương )
Nhưng mà nặng nghiệp chắc nào xong .
Người bảo anh đây khỏi cần cong (í lộn là : mong hi..hi..)
Gần trăm năm chẵn tự cong vòng ( ý người già sẽ chết )
TẬN THẾ KHÔNG CẦN LO SỢ NỮA
HẾT ĐỜI TẬN THẾ TỰ TỚI THƯA .
Nãy giờ anh chỉ thử nổ thôi
Chẳng qua anh muốn bắt nhịp ngòi (nhập đề)
Nhưng tính cũng không sai lẽ mấy
Bây giờ mới thật sự vô chuôi .

Hôm nay anh định nói chuyện vui
Lâu lâu vui miệng kể chuyện rồi
Đã lâu có việc anh Hàn Quốc
Cũng đã qua rồi ngại lắm câu .
Cái số anh này hết chuyện chơi
Rảnh lâu không sự phá chuyện đời
Giống đám Trung Hoa hay bành trướng
Vui buồn chọc phá sứ An ta .
Dạy lính tam quân tập bắn bia
Tấm bia không bắn bắn hình bìa
ĐÓ LÀ (hình)CHỦ TỊCH HÀN PHƯƠNG BẮC
Có phải anh buồn muốn ăn bom .

(( hi..hi..rảnh rang quá mà ! Thiếu gì người không để mà để ngay hình chủ tịch nước cha đẻ của người ta ra mà bắn bộ muốn bị ăn nguyên tử ..chết hay sao chớ ..bộ không biết Bắc Hàn có nguyên tử hạch tâm à !..hi..hi...))

Nhờ Mỹ nên anh mới còn trinh
Không thôi bị đám Bắc(Hàn) diệt tình (diệt rồi)
Chớ rảnh đâu qua dê gái Việt
Vậy mà quên hẳn tưởng còn kinh .
Có được Huyndai chạy chơi rong (chế được xe hơi huyndai)
Chớ đâu võ khí nặng quốc phòng
Mà dám nghênh ngang đùa Phương Bắc
Bộ chán trên đời muốn lưu vong .
Cho tới bên kia định tấn công
Hăm he anh hoảng vội đổi chồng ( tức là nghe hoảng mau bỏ cái bia hình chủ tịch đó ra mà để lại bia hình thường )

Mới biết nhân gian không đùa giỡn
Việc gì cũng phải biết ngàn không .(có khi phải biết nhịn nhục nếu chưa mạnh đủ ,không thôi tiền mất tật vẫn mang )

Tên cũ quê anh gọi Triều Tiên
Đọc thấy khó nghe đổi Đại Hiền (( ĐẠI HÀN VĂN QUỐC,không biết có thật hiền không chớ nghe gái Việt qua đó bị tắt hơi hoài hà ! hi..hi.. ))

Thuở trước cha anh bị Nhật bóp (bóp cổ =ý bị Nhật chiếm đất)
Bây giờ nhớ lại định hỏi ra .

((Về cái vụ ngày xưa khi quân Nhật bắt mấy bà già Triều Tiên làm nô lệ tình dục cho quân Nhật (hồi đó mấy bả còn trẻ choai choai ),nghe nói bây giờ mấy bà già này tụ nhau đòi Nhật trả tiền sữa mà cha mẹ đã tốn hao nuôi mấy bả đẹp ra (ha..ha...)).

Anh biết ngày xưa Nhật lôi thôi
Nhưng đâu cái ấy chuyện đã rồi
Hơn nữa ngày xưa cha ông Nhật
Chớ nào con cháu tận đời sau .
Ông nội Nhật gia thích hấp diêm
Thì sao không kiếm ổng làm tiền
Lại kiếm cháu con người quá cố
Đám này bụng sữa biết chi mô .(hi..hi..vì họ đâu có làm )
Hôm nay sung sức định đôi câu
Viết sao sung chí tạo thành sầu (ý là dài)
Nên hoảng mau mau anh kịp stop
Hẹn lại một ngày viết thêm sau ...hi..hi...bye bye

Cổ nhân đã có nhắn nhủ với người đời một cách mạnh mẽ về cái lợi của tánh " nhịn nhục " như sau :

Nhẫn nhẫn nhẫn, trái chủ oan gia tùng thử tận

Nhiêu nhiêu nhiêu, thiên tai vạn họa nhất tề tiêu


Tác giả : phandinhtoan@yahoo.com
Làm xong lúc 1:51 chiều thứ năm April 19-2012
tại USA

No comments:

Post a Comment